Thư gửi thầy giáo cũ ...!

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Viết Hà (trang riêng)
Ngày gửi: 21h:37' 23-02-2012
Dung lượng: 34.0 KB
Số lượt tải: 4
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Viết Hà (trang riêng)
Ngày gửi: 21h:37' 23-02-2012
Dung lượng: 34.0 KB
Số lượt tải: 4
Số lượt thích:
0 người
Em Nguyễn Quang Nhị - SV ĐH Khoa học và xã hội nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh.
(Hs mù vượt lên số phận thi đậu 2 trường Đại học- Quê ở Thịnh Lộc – Lộc Hà – Hà Tĩnh)
Hs cũ của thầy Nguyễn Viết Hà – Gv Trường Tiểu học Thịnh Lộc.
Chào Thầy! Em có mấy lời tâm sự với thầy :
“May nhờ có chữ Braille
Người mù thấy được tương lai rạng ngời
Thấy được cuộc sống xanh tươi
Cùng bao nét đẹp qua lời văn thơ’’
Đúng vậy chữ viết là thứ quan trọng nhất đối với mỗi con người. Nó là vũ khí sắc bén là chìa khóa để giúp con người ta mở rộng cánh cửa tri thức của nhân loại.
Đối với tôi, từ khi sinh ra đã phải chịu một nỗi bất hạnh tràn trề đó là cả cuộc đời mình phải sống quờ quạng trong bóng đêm. Thế rồi, trải qua bao năm tháng tôi cũng đã được lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình và sự ấm nồng của dòng sữa mẹ.
Nhưng thật trớ trêu là khi đến tuổi đi học tôi lại không thấy một chữ gì thế là tôi phải gác lại ước mơ được đến trường học tập, lúc này khao khát được đi học trong tôi như một ngọn lửa cứ cháy mãi, cháy mãi. Chính vì lẽ đó mà mơ ước được biết chữ đã trở thành nguyện vọng lớn nhất của đời tôi.
Mỗi khi nghe những tiếng đánh vần của các bạn trong lớp học thì mơ ước đó càng mãnh liệt hơn. Nhưng sau bao năm tháng chờ đợi một điều diệu kì sẽ đến với cuộc đời tôi, thật không may cho tôi là dòng chảy thời gian thì cứ trôi mãi, mà mơ ước của tôi vẫn chỉ là ước mơ, hy vọng mãi vẫn không được, tôi đã trở thành một con người tự ti, mặc cảm nếu không muốn nói là vô vọng đến tột cùng.
Tuy nhiên, sự đời luôn là vậy, ông trời sẽ không bao giờ nhẫn tâm nhấn chìm những ước mơ hoài bão của con người vào vô vọng.
Thật là kỳ diệu khi tôi được đi học lớp chữ Braille do Hội Người mù tổ chức.
Từ khi có chữ Braille tôi đã thay đổi một cách khó có thể tưởng tượng được, từ những ngày phải sống trong vô vọng và buồn chán thì từ nay tôi đã được sống trong một cuộc sống mới lạ với tất cả niềm vui và hy vọng, với một niềm tin sắt đá đều hướng về khát khao cháy bỏng là được học tập và cống hiến. Cuộc đời tôi như có thêm sinh khí mới để có thể vươn lên đánh đổ những tự ti, mặc cảm giúp tôi có thể sống đẹp sống có ích cho gia đình và xã hội. Giờ đây cuộc sống tẻ nhạt chứa đầy lo âu và phiền muộn của cuộc đời tôi đã được chữ Braille đánh lùi về quá khứ thay vào đó là những ngày tháng tươi đẹp, êm vui và vô cùng ấm áp.
Em kính chúc thầy mạnh khỏe, hạnh phúc, luôn thành đạt trong cuộc sống và công tác!
Học sinh cũ của thầy:
Nguyễn Quang Nhị
(Đ/c gmail : NguyenQuangNhiDH90@gmail.com)
(Hs mù vượt lên số phận thi đậu 2 trường Đại học- Quê ở Thịnh Lộc – Lộc Hà – Hà Tĩnh)
Hs cũ của thầy Nguyễn Viết Hà – Gv Trường Tiểu học Thịnh Lộc.
Chào Thầy! Em có mấy lời tâm sự với thầy :
“May nhờ có chữ Braille
Người mù thấy được tương lai rạng ngời
Thấy được cuộc sống xanh tươi
Cùng bao nét đẹp qua lời văn thơ’’
Đúng vậy chữ viết là thứ quan trọng nhất đối với mỗi con người. Nó là vũ khí sắc bén là chìa khóa để giúp con người ta mở rộng cánh cửa tri thức của nhân loại.
Đối với tôi, từ khi sinh ra đã phải chịu một nỗi bất hạnh tràn trề đó là cả cuộc đời mình phải sống quờ quạng trong bóng đêm. Thế rồi, trải qua bao năm tháng tôi cũng đã được lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình và sự ấm nồng của dòng sữa mẹ.
Nhưng thật trớ trêu là khi đến tuổi đi học tôi lại không thấy một chữ gì thế là tôi phải gác lại ước mơ được đến trường học tập, lúc này khao khát được đi học trong tôi như một ngọn lửa cứ cháy mãi, cháy mãi. Chính vì lẽ đó mà mơ ước được biết chữ đã trở thành nguyện vọng lớn nhất của đời tôi.
Mỗi khi nghe những tiếng đánh vần của các bạn trong lớp học thì mơ ước đó càng mãnh liệt hơn. Nhưng sau bao năm tháng chờ đợi một điều diệu kì sẽ đến với cuộc đời tôi, thật không may cho tôi là dòng chảy thời gian thì cứ trôi mãi, mà mơ ước của tôi vẫn chỉ là ước mơ, hy vọng mãi vẫn không được, tôi đã trở thành một con người tự ti, mặc cảm nếu không muốn nói là vô vọng đến tột cùng.
Tuy nhiên, sự đời luôn là vậy, ông trời sẽ không bao giờ nhẫn tâm nhấn chìm những ước mơ hoài bão của con người vào vô vọng.
Thật là kỳ diệu khi tôi được đi học lớp chữ Braille do Hội Người mù tổ chức.
Từ khi có chữ Braille tôi đã thay đổi một cách khó có thể tưởng tượng được, từ những ngày phải sống trong vô vọng và buồn chán thì từ nay tôi đã được sống trong một cuộc sống mới lạ với tất cả niềm vui và hy vọng, với một niềm tin sắt đá đều hướng về khát khao cháy bỏng là được học tập và cống hiến. Cuộc đời tôi như có thêm sinh khí mới để có thể vươn lên đánh đổ những tự ti, mặc cảm giúp tôi có thể sống đẹp sống có ích cho gia đình và xã hội. Giờ đây cuộc sống tẻ nhạt chứa đầy lo âu và phiền muộn của cuộc đời tôi đã được chữ Braille đánh lùi về quá khứ thay vào đó là những ngày tháng tươi đẹp, êm vui và vô cùng ấm áp.
Em kính chúc thầy mạnh khỏe, hạnh phúc, luôn thành đạt trong cuộc sống và công tác!
Học sinh cũ của thầy:
Nguyễn Quang Nhị
(Đ/c gmail : NguyenQuangNhiDH90@gmail.com)
 















%20sua.jpg)



















Ý KIẾN CÁC THÀNH VIÊN